Thơ thiền – KHUYÊN LÒNG

Thơ thiền

KHUYÊN LÒNG

     Có bài thơ qua ý nghĩ lần đầu là viết được,

Nhưng cũng có bài viết mãi vẫn không xong.

     Có cuộc tình mới chớm nở hừng đông,

 Đã kết chặt trái tim hồng thổn thức.

      Nhưng lại có cuộc tình như đơn độc,

 Đến rồi đi,xe mãi vẫn không thành

      Càng tô điểm vun trồng vẫn không xanh,

 Không vươn thẳng mầm xanh như ngó mạ.

      Ôi  cuộc sống đời thường là vậy

 Có khi nào tĩnh lặng được bao giờ ?

       Vẫn sóng gió dâng trào mãi mãi

Lên xuống, gập ghềnh như thác nước chảy trôi.

“Đời là một bể dâu

Những điều trông thấy đừng mơ mộng nhiều”

A Di Đà Phật

Thơ quê ló : Trần Hữu Lục

Lời bình: Bài thơ đã nói lên được cuộc đời đơn giản mộc mạc của tác giả giữa đời thường, theo năm tháng – thời gian không ngừng lại mà chỉ có con người – đời người mới dừng lại mà thôi. ý thơ rõ ràng mộc mạc như cây lúa ngoài đồng vậy “Hãy sống thật vui tươi thoải mái lên… !”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *