EM ĐI RỒI …

Em đi rồi, nắng tắt giữa chừng xuân

Anh ở lại , nhớ đừng buồn Anh nhé

Con còn nhỏ Anh cũng còn rất trẻ

Người đàn ông tri kỷ của Em

Em đi rồi, đời vẫn mãi tươi xanh

Anh ở lại chớ đừng rơi nước mắt

Dẫu biết rằng tim Anh giờ đau thắt

Mạnh mẽ lên Anh đi hết đoạn tình trường

Em đi rồi ,đâu còn thấy ngày mai

Chuyến đi này khác nhữngchuyến đi trước

Chẳng hẹn ngày về nhưng chân Em phải bước

Xa cách rồi mãi mãi phải chia phôi

Em đi rồi, hương còn đọng trên môi

Mùi tóc Em thuở chúng mình quen biết

Tình chồng vợ vẫn mặn nồng da diết

Bao năm rồi ân ái chẳng nhạt phai

Em đi rồi, cuộc sống lắm chông gai

Anh sẽ phải một mình bươn chải

Em chẳng còn được giúp Anh mãi mãi

Xin lỗi mình ! Em không thể bên Anh

Em đi rồi , chắc mọi chuyện sẽ quen

Nỗi buồn cũng nguôi ngoai năm tháng

Đêm qua đi trời đông dần hừng sáng

Giữa cao xanh Em mãi dõi theo Mình

Em đi rồi, mang theo cả tâm tình

Xót thương Em người đàn bà tần tảo

Đã  cùng Anh vượt biển đời giông bão

Chỉ tiếc rằng Em nằm lại giữa trùng khơi

Em đi rồi , Anh chắc sẽ chơi vơi

Nếu có gặp người yêu Anh chân thật

Đừng ngại ngùng chẳng có gì để mất

Cám ơn ai ! Đưa Anh cặp bến đời

Em đi rồi , đừng khóc nữa Anh ơi ?

Để các con vững vàng qua sóng gió

Vĩnh biệt Em người đàn bà bé nhỏ

Nắng tắt rồi Em phải đi thôi .

mượn lời thơ tác giả : Lê Nam Thắng

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *