Thơ thiền- ĐÀN ÔNG ĐỘC THÂN

Thơ thiền

ĐÀN ÔNG ĐỘC THÂN

Trăm năm trăm cõi người ta

Đàn ông thiếu vợ thì đời rất vui

Không ai cãi cọ ở đời

Không ai nấu nướng cơm nhà không ăn

Bữa trưa bữa sáng luân canh

Ta đi ăn phở dập dìu đời trai

Cơm chán ăn phở dài dài

Không ai quản lý ganh đua với mình

Không ai giám sát bực mình

Tự mình quản lý ngân thu

Nên ta cứ việc tự xài tự tiêu

Cuộc sống lãng du sớm chiều

Chén trà ly nước giao lưu đánh cờ

Muộn phiền khi ngả bóng chiều

Chẳng ai hủ hý trả bài hằng đêm

Không ai ngó ngó nghiêng nghiêng

Chăm chăm chú chú mẹ hiền chăm con

Tự do, tự tại, ung dung

Nợ đời, duyên nợ Ta thời trả vay

Hồng nhan kiếp phận làm trai

Một mình tự tại được thời làm Tiên

Thơ quê ló : Trần Hữu Lục

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *