HÀ TĨNH MÌNH THƯƠNG

HÀ TĨNH MÌNH THƯƠNG

Những ngày dài không ngủ

Quê hương ơi ! Ta khắc khoải trong lòng

Những buổi chiều du khách dạo  biển chơi

Thành phố biển quê hương Hà Tĩnh

Rồi sáng sớm hay chiều tà cũng vậy

Khách lãng du vui tắm biển tháng ngày

Ôi biển  !  Biển quê hương đẹp quá

Mà giờ đây khi ta nhìn thấy

Nỗi buồn này bày tỏ trên trang thơ

Một vần thơ mang nặng cả ưu tư

Về biển  quê hương Hà Tĩnh

Tôi viết về nỗi đau chảy rên rỉ

Máu Biển lành thấm độc ,biển quặn đau ?

Dân quê ta hứng chịu nỗi lo âu

Nay vần thơ dãi bày tâm sự

Đời mộc mạc như vần thơ thác

Gieo vào lòng tâm trạng mỗi về đêm

Về phương xa nơi “Đất mẹ hiền”

Hà Tĩnh đó quê mình yêu dấu

Cơn  sóng gió gầm gào của biển

“Biển bạc đầu “do nhớ cá chết tươi

Tấm lòng ai mà không rã rời

Giọt nước mắt rơi ngược lòng chát mặn

Quê hương ơi bao đời muối mặn

Câu ca dao để  gởi nhớ yêu thương

Nhưng giờ đây ta “gẫy” khúc đoạn trường

Để ca than bài ca BIỂN CHẾT

Biển không còn Cá lặn lội bơi

Sinh vật biển tan tác tơi bời

Hà Tĩnh ơi ? Quê mình BIỂN CHẾT.

Long Hải ngày 24/04/2016

Thơ quê ló ; Trần Hữu Lục

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *