Ký sự HƯƠNG ĐỒNG GIÓ NỘI

Ký sự

HƯƠNG ĐỒNG GIÓ NỘI

 

Lâu lắm rồi mới thấy được

Trời vẫn cao mây vẫn trong xanh ?

Giữa đám mây sáng một vần thơ

Toát lên cả tâm hồn người xứ Nghệ

Dù đi đâu xa quê ? Vẫn nhớ

Canh rau muống, nhớ cà dằm tương

Nhớ cái nhút Thanh Chương – cái tương Nam Đàn

Nhớ cái mùi hôi hôi của ruốc Quỳnh Lưu

Toát lên cả cái ân tình xứ Nghệ

Ôi cái vị đậm đà, mặn mà, chua cay.

Mặn nồng có cả … gói trọn niềm yêu thương

Nỗi nhọc nhằn của người dân xứ Nghệ

 Mỗi lần đi làm đồng về, thức ăn đạm bạc sao mà … ấm nồng tình quê quá .. quá!

Rồi cứ thế ngày tháng trôi qua đã gần

Bốn mươi năm bốn mươi  mùa xuân

Hoa nở đón xuân .. nhanh thật

Cứ mỗi lần về thăm lại cố hương

Gần tới đầu làng lại được nghe âm vang vọng

Từ xa của điệu ví dặm đò đưa à .. ơi ru con

Cái chân tình mộc mạc ấm nồng như quyện hết vào lời ru như bay bổng diệu kỳ đã nâng niu ru cho ta khôn lớn theo năm tháng…

Lời ru tiếng hát  điệu hò, những câu ví dặm Yên Thành đã in sâu vào trí nhớ mỗi người, ăn sâu vào máu thịt.

“Con ơi muốn nên thân người

Lắng tai nghe lấy những lời mẹ cha”

Hay

“Bầu ơi thương lấy bí cùng

Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn”

Ta về ta tắm ao ta

Dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn..”

Dù là món ăn vật chất hay là món ăn tinh  thần  đều có cái vị đậm đà cái nét riêng, rất riêng của dân “Quê choa” mần răng thì việc cứ mần

Ngày rằm ngày giỗ thịt tươi

Chuột chiên nấu ruốc mắm hôi xứ quỳnh

Đem lên đãi khách linh đình

Thơm nồng hương vị chuột đồng quê tôi

Đã ăn thịt chuột cùng xôi

Một lần lại  muốn lần hai ăn liền

Thịt này đặc trưng quê miền

Đi mô cũng rứa lạc đâu Yên Thành.

Thơ quê ló :  Trần Hữu Lục

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *