Ký sự QUÊ LÓ

KÝ SỰ THÔN QUÊ

 

Bây mần chi để ga ăn hết ló

Hai đứa bây cứ ứp ứp mọ mọ

Mần chi trong không ngó cựa ngó nhà

Ra đuổi ga Choa đã dặn rồi nha

Đừng núp ló… Trong nhà mà ngá mắt

Bây yêu nhau thì ra Tau coi mắt

Nếu dú Tau là không xong mô

Câu chuyện nhỏ lại hóa ra to

Ở cái tuổi tuổi thơ còn trẻ

Được âu iếm từ trong bụng mệ

Câu ca dao Mệ ru lớn từng ngày

Tuổi xuân xanh ta có ngày nay

Cũng được Mệ ươm mầm từ dạo ấy !

Ai ? đi xa cũng yêu thương ,thầm nhớ

Đổ mồ hôi sôi nước mắt chắt chiu

Từ hột cơm đến chén nước yêu chìu

Nhai bú bớm mớm ta ăn khôn lớn

Ở khi xưa , Mệ mần chi có sựa

Để cho bay ăn no bựa cả ngày

Choa nhà nông khổ lắm bay ơi !

Suốt ngày mần quần ống cao ống thấp

Ráng mà mần cho Tụi Bay ăn học

Trở thành Ngài rồi phụng dưỡng Mệ Cha

Choa chừ đây tuổi đã về tra

Sức thì yếu đau chưn mỏi gúi

Sống còn lâu không mà bây không hỏi?

Không thư từ mà chẳng gọi điện hỏi thăm

Cả ngày bây cứ dán mắt chăm chăm

Cứ chát chúa cả ngày cấy điện thoại

Bây mần răng để choa sống thoải mái

Khi về già lực kiệt tàn khô

Còn có được bây thương mà sống

Chờ cái ngày vinh quy bái Tổ

Mang rạng danh cho xóm cho làng

Nác chè xanh mời Họ hàng sang

Để tau khoe tụi bây với Họ

Để cho choa cũng nở mày nở nọ

Nên dặn răng bây phải nghe lời

Trả công Choa ngày tháng khổ đời

Không kể mưa nắng vẫn ra đồng cày cấy

Bán mặt cho đất bán lưng cho trời

Cuộc sống vậy ba chìm bảy nổi

Mọi đứt vòi thì Tru không chịu nổi

Đỉa bám khu thì tru cũng chịu thua thôi

Đừng để choa ăn đứng, ăn ngồi

Lo ngay ngáy con ở xa răng nựa?

Có gia đình vợ không lo bựa

Cơm hẩm cà thiu cũng ráng ăn cho qua bựa

Nói dài dòng bây chẳng nghe mô

Bây chừ bây ở nơi mô…?

Nghe lời Mệ nói ? gọi về nghe không

Đến lúc Cha Mệ ốm nằm

Về trăm tuổi hạc … khóc than được gì?

Viết dòng ký sự truyền kỳ

Nhắn con gởi cháu nhớ lời hỏi thăm …?

Thơ quê ló : Trần Hữu Lục

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *