Ký sự Quê Ló-CẦU SỎI QUÊ CHOA

CẦU SỎI QUÊ CHOA

 

Mây lang thang vẽ cảnh lưng trời

Hoa lúa rung trinh cười nắng mới

Đường lên cầu Sỏi rộng thênh thang

Đường làng uốn khúc dưới bàng phi lau

Đồng quê như dải lụa màu

Điểm tô cò trắng như sao trên trời

Én thời bay lượn trên đồng Lâm Sâng

Đám mây kia cũng vui mừng

Quây về hội tụ đội đầu núi cao

Đồng Duội lấp lánh ánh sao

Nón O nón Ả vẫy chao gió mùa

Được mùa ló tốt xanh rì

Hương thơm dào dạt ló mùa trổ bông

Trên cành đồng bướm vàng vờn sóng lúa

Dưới lòng mương cá lội tung tăng

Nước thì cứ chảy xanh trong

Rộn ràng lũ trẻ tắm mương chạy vòng

Chơi trò cút bắt rượt nhau

Nô đùa nghịch ngợm nước tung trắng mù

“Lâm sâng” anh chị làm mùa

Xa xa tiếng hát đò đưa vọng về

Lời ru ngọt lịm giọng quê

Xướng hò … ơi…

Mưa thối đất nắng vỡ trời

Ngã nghiêng mặt ruộng chơi vơi mùa màng.

Đối hò… ơi…

Mảnh mai cây lúa cũ càng

Vẫn là cột trụ chống làng ngàn năm

Xướng hò.. ơi…

Ở đâu đẹp áo sang quần

Người làng bùn kết bàn chân bốn mùa

Đối hò… ơi…

Bao giờ thừa mặc thừa ăn

Để làng ta bớt nhọc nhằn sớm khuya

Xướng Hò… ơi…

Chửa xong mùa lại cấy gieo

Ngàn năm hương ló ngọt lành

Yên Thành quê lúa luôn xanh mùa màng

Ví dặm … đò đưa

Cầu sỏi quê choa bắc qua cái sông

Tưởng rằng sỏi đá ai ngờ lại không

Tuổi nhỏ thơ ngây đứng lồng ngông

Cởi truồng nhảy sông tắm mát không

Có O đi chợ đứng ngó trông

O cười khúc khích… bọn nghịch không !

Ừ thế đó… xa quê tưởng dễ quên ai ngờ

Đi qua trăm bến ngàn sông

Nay về cầu Sỏi tuổi thơ vẫn đầy

Bao mùa gặt hái qua rồi

Con cò cánh én vẫn bay lưng trời

Làng tôi ở dưới sông Đào

Ngàn năm hoa lúa nở bay trắng đồng

Thương người đi xa cố hương

Vẫn không quên được tình làng thôn quê

 

Long Hải, ngày 01/03/2016

Thơ quê  ló :  Trần Hữu Lục

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *