Ký sự Quê Ló-CHUYỆN VUI – TRÁCH LẦM

CHUYỆN VUI – TRÁCH LẦM

 

Sáng nay con dâng tô cháo lỏng

Nhìn vào trong chẳng thấy thịt mô?

Lòng buồn rưng rưng ngấn đôi bờ

Hai hàng lệ châu nhòa rơi chảy

Nhớ khi xưa “Vợ còn” ôi rôm rả

Sáng bún bò, trưa cơm cá kho

Canh, kho quẹt buổi chiều đổi món

Lòng thương yêu đạo vợ chồng hôm sớm

Nác chè xanh om ấm để dành ông

Suốt đời việc nước Vợ lo tròn

Công việc nhà đảm đang chu tất

Chăm sóc con học hành thành đạt

Bảng đề danh rạng rỡ họ hàng

Đạo tào khang trọn vẹn đôi đàng

Không kể nắng mưa đi về khuya sớm

Một lòng chung thủy dâu đảm đang

Bao sức khỏe dung nhan vơi mòn

Đời làm dâu hao mòn vì “Gia đạo”

Cái hắt hiu âm thầm cam chịu

Không kêu than khóc lóc một lời

Cái thơm ngon và cái ngọt bùi

Vợ dành hết chồng con thụ hưởng

Nghĩa cả ! Tình cao tựa núi non

Lòng vợ rộng mênh mông biển cả

Nỗi nhớ nỗi thương ào ào xối xả

Hiển hiện về … ôi nhớ khôn nguôi

Bưng chén cháo định húp vội cho rồi

Ồ… sao lại ngon ngon thế …?

Vừa thơm ngon lại có vị lạ khác thường…

Vì thương Cha TUỔI HẠC đã về già

Nên cố nầm xương thịt nhừ dễ nuốt.

Con gái yêu …! Tý nữa Cha trách lầm

Đời …?

“Nhân thế” mần răng cư xử hết?

Để …?

” Sống sao cho vừa lòng NGƯỜI” .

Thơ quê ló : Trần Hữu Lục

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *