Ký sự Quê Ló- ĐÁ KỲ LƯNG

ĐÁ KỲ LƯNG

Vốn em nằm ở bên đàng

Em là hòn đá ai mộng gì em

Thân truồng xuôi gió về châu

Ngược xuôi phố chợ không tên ân tình

Vô tư, vô giác, vô tình

Nay em đã có thân hình tròn xoe

Có tên ai cũng vuốt ve

Kỳ công mài dũa cho se nỗi lòng

“Gét” theo nước chảy ròng ròng

Thân em trong sạch má hồng vuốt ve

Tay vòng ,tay đẩy ,tay xoay

Thỏa lòng quân tử cho bay góc tường

Nằm im, tĩnh lặng vô thường

Em là hòn đá kỳ lưng mỗi ngày.

                             Thơ quê ló : Trần Hữu Lục

Lời bình: Cuộc sống luôn có nghĩa chứ kể cả hòn đá “ai cũng muốn đá nó đi khi nằm trên đường” Từ vật vô thường vẫn có chỗ đứng hữu ích trong xã hội.

“Ở vị trí nào ta cũng sống được hữu dụng, kể cả cái tên là Đá”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *