Ký sự Quê Ló-Hoài niệm hạnh phúc

Hoài niệm hạnh phúc

Lối nhỏ đường quê lâu lắm rồi

Chưa về thăm lại một lần thôi

Lắng đọng trong ai nỗi niềm nhớ

Quê hương đứt ruột nhớ tơi bời

Đã lâu rồi đường quê vắng bóng em

Bước đi nhung nhớ gót chân mềm

Nhớ đến thương em bờ vai nhỏ

Lưu luyến bên nhau một nỗi niềm

Mỗi lần tết đến đào nở

Ong cùng với bướm vui vờn xuân

Bên cạnh giếng làng bờ tre hóa

Ríu rít chuyền cành chim yến oanh

Vang vọng xa xa ve sầu hát

Thánh thót sau nhà chích chè kêu

Lối nhỏ đường quê vắng em rồi?

Chim buồn không hót… rặng tre phơi

Gió Lào thổi rạt bờ tre hóa

Xơ xác hàng cau giữa nắng hè

Góc tường héo rụng trầu không úa

Bạc trắng tường nhà đá hóa vôi

Chiều tàn ánh nắng không còn nữa

Chiếu sáng đường quê lối đi về

Đầu làng giếng nước trơ cần múc

Cái đài xơ xác chạc buông lơi

Rêu xanh phủ kín thành giếng nhỏ

Man mác bờ ao ểnh ương ngồi

Ngước nhìn lên mái nhà tranh

Không còn hương khói chốn yên lành

Sớm chiều lan tỏa nồng hơi ấm

Theo em đi mãi cuối chân trời ./.

Thơ quê ló : Trần Hữu Lục

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *