Ký sự Quê Ló-HƯƠNG QUÊ NGÀY TẾT

HƯƠNG QUÊ NGÀY TẾT

Cái giếng đầu làng thuở nào còn đó

Mỗi lần khát nước nghiêng nón múc chao

Gợn khỏa cánh bèo em lừa nước uống

Giếng làng nước đục – nghe mùi bùn thôi

Xây giếng đá vôi, vòng tròn quay lấy

Đường quê cũng vậy, cây giới song hàng

Mùa xuân về làng hoa giới đua nở

Hoa cau thì rụng trắng cả sân nhà

Trầu không đầu nhà khoe xanh sắc thắm

Tắm nước ao sâu nhảy cầu tre nứa

Con thì tắm trước, Mệ cùng rửa rau

Luôn tiện cái gàu múc về nấu nướng

Hột cơm tuy trắng vo từ ao thôi

Dùng “Rá” xong rồi Mệ treo lên bếp

Vo xôi vo nếp Mệ nấu bánh chưng

Hong bếp thơm lừng mùi thơm quê Mệ

Cha và cùng Mệ quay giằng cối xay

Hoa ló tung bay trắng ngần hạt gạo

Phía sau lạo xạo bì bõm cối đâm

Hòa thành tiếng âm nhịp chày khua nhộn

Anh chị bận rộn đùm bánh đón xuân

Cả nhà quây quần bên nồi bánh tết

Ở ngoài thì rét cắt thịt thấu da.

Nhưng ở trong nhà, gia đình ấm cúng

Cái kiềng ba chấu nấu mãi đỏ lè

Cả nhà tỉ tê câu chuyện to nhỏ

Nụ cười rôm rả bên nồi bánh chưng

Lửa cháy tưng bừng chờ nấu xong bánh

Xin cha cùng Mệ bánh nhỏ mang vai

Chờ đến sáng mai đi kheo khắp xóm

Làng quê êm ấm dưới lũy tre xanh

Tỏa khói yên lành mái tranh nhà trống

Ở ngay trước cổng , một cái chuồng tru

Rơm quấn lu bù xây quanh cái cột

Xa quê nhớ thật cái nấm rơm nhà

Mỗi lần về nhà hương rơm thơm ngát

Tình quê dào dạt kỷ niệm khó quên

Nay đứng bên thềm nhớ về quê Mệ.

Lời bình: Quê hương ai mà chả nhớ cha thương, nhưng những vần thơ ý của ý trong thơ của tác giả muốn toát lên cảnh đẹp thôn quê mộc mạc chân chất đẹp như bức tranh họa đồ rất xưa, đầm ấm và hạnh phúc đẹp như “Hoa Ló tung bay trắng ngần hạt gạo” của cái làng quê xứ Nghệ thuở xưa ở Nam Thành, Nghệ An./.

Long Hải, ngày 08/02/2016

Thơ  xuân 01/01 Bính Thân Thơ Trần Hữu Lục

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *