Ký Sự QUÊ LÓ – MÓT THƠ

MÓT THƠ…

Thơ mần rồi quăng luôn trong vở ?

Tập học trò thơ ngủ lung tung

Hôm nay có fcebook thơ đi cùng

Và bay nhảy vui cùng chúng bạn

Nỗi khát khao như ruộng đồng khô hạn

Nắng lâu rồi nay được cơn mưa

Má mọc chồi vươn tốt như mơ

Ươm mầm thơ vườn xanh cuộc sống mới

Thơ ló chồi vươn mình vẫy gọi

Thơ bay cao lên mãi yêu đời

Mót vần thơ cũng như mót lúa

Siêng nhặt năng đầy bị thơ yêu!

Dáng dấp thơ thì rất yêu kiều

Cũng hoa lệ mỹ miều uyển chuyển

Nhưng có khi cũng làm trời rung đất chuyển

Thơ bay lên công phá cường quyền

Chặt đứt lũ sâu quan tham đục khoét

Thơ ca cũng bay xa đi càn quét

Bọn giặc tham chiếm đảo quê nhà

Thơ là tiếng hát bài ca

Cho chiến sĩ yêu thương Biển đảo

Nhưng cũng có lúc thơ nhòe nhoẹt ướt

Đẫm mi tròn hạt lệ châu rơi

Đau khắc khoải vì những mối tình đời

Và thắm đượm tình yêu cuộc sống

Có những đêm dài thơ mơ mộng

Những cuộc tình đầy lẫm  bi thương

Ôi thương thơ “Rách nát tình trường”

Bay lả chả dưới chân son gót ngọc

Con đường thơ cũng thăng trầm chua xót

Vị cay, nồng ,đắng, ngọt, mặn yêu thương

Thơ nói vậy ai nghĩ sao tự lường

Không có thơ ta rất vất vả

Muốn tỏ tình chẳng biết mần chi cả

Mượn lời thơ ta tỏ ý lời

Cả trăm việc đều cùng dễ nói

Nên có giận đừng làm thơ đau nhói

Hãy suy nghĩ kỹ trước sau

Thương thơ như thể thương ta ?

Đừng đem vứt bỏ thơ ca cuộc đời

Muốn cho cuộc sống sáng ngời  .

Đôi vần thơ ló nhớ lời  deo ra.

Phù dung THƠ kiếp đời hoa

 Thơ ta vĩnh cửu đời đời truyền lưu.

Thơ quê ló : Trần Hữu Lục

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *