Ký sự Quê Ló-VỀ LÀNG

 VỀ LÀNG

Dẫu đi cuối đất cùng trời

Về làng ta vẫn là người nhà quê

Vẫn màu cỏ mướt chân đê

Từ thời chân đất nón mê đến giờ

Áo tơi mang lúc trời mưa

Đi qua trăm bến ngàn bờ

Giờ về bến nước tuổi thơ vẫn đầy

Bao mùa mưa giật bão dày

Cánh cò trắng muốt còn bay ngang đầu

Trăm lần triết lý nông sâu

Cũng không mua nổi một câu thật thà

Ca dao tình quê đậm đà

Khắc sâu in đậm nỗi lòng xa quê

Mau tìm về phía trời xa

Ta bơi ngược gió nhận ra đường làng

Làng tôi ở bên dòng sông

Phù sa thì đỏ cánh đồng thì xanh

Ngàn năm hương lúa ngọt lành

Gọi con cò trắng về thành ca dao

Làng tôi ở phía trời xa

Bóng ai cày ruộng thành sao sáng lòa

Lung linh trong giải ngân hà

Cái bừa con vịt vẫn nhòa nhập trôi

Làng tôi ở dưới chân đồi

Mặn môi nước mắt mồ hôi người làng

Có người ở chốn giàu sang

Vẫn tìm về nhận họ hàng áo nâu

Mai dù sông chảy về đâu

Đất làng tôi vẫn một màu phù sa

ST

 

LÀNG TÔI

Mưa thì thối đất, nắng vỡ trời

Ngã nghiêng mặt ruộng chơi vơi mùa màng

Mảnh mai cây lúa cũ càng

Vẫn là cột trụ chống làng ngàn năm

Bao giờ thừa mặc thừa ăn

Để làng ta bớt nhọc nhằn sớm khuya

Ở đâu đẹp áo sang quần

Người làng bùn kết bàn chân bốn mùa

Chửa xong muà lại nối mùa

Nam Thành đất ló bốn mùa quê Tôi

Ngàn năm cây lúa xanh theo bóng làng.

Thơ quê LóST

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *