LONG HẢI BIỂN QUÊ MÌNH

LONG HẢI BIỂN QUÊ MÌNH

Chiều xuân du khách đứng ven  đường

Chờ chuyến xe ngược về thành phố

Sau một ngày tắm biển Long Hải

Biển quê mình, ồ… đẹp quá hây

Ven biển rộng là con đường du lịch

Đi suốt chiều dài đất nước mến yêu

Sáng ngủ dậy biển thì thào gọi gió

Cho buồm căng thuyền rẽ sóng ra khơi

Sóng rì rầm vỗ mạn bờ khơi

Và nói nhỏ chuyện tình người lữ khách

Bao giọt nắng trải dài trên cát

Sưởi ấm lòng chân khách dạo chơi

Kề với biển là ngọn núi cao

Là dáng đứng người con Đất Đỏ

Quê hương mình nơi Long Hải đó

Khi xa rồi lòng vẫn nhớ khôn nguôi

Nhớ Dinh Cô khu di tích lịch sử

Ghi chiến công thầm lặng của dân chài

Dinh cô đó trên đồi cao nhìn biển

Vẫn uy nghi hương ngát lòng người

Sóng vỗ bờ ru giấc ngủ ngàn năm

Hát mãi bài ngợi ca người anh hùng áo  vải

Biển quê mình đẹp quá người ơi

Đất Long hải bao người khách mến mộ

Để lại tâm tình bao nỗi nhớ biển khơi

Rồi lắng đọng trong ai nỗi niềm nhớ

Nơi quê hương Long Hải đẹp tuyệt vời

Biển ơi … ơi biển yêu thương

Biển Long Hải biển tình thương

Biển ơi, ơi biển quê hương

Biển Long Hải biển tình yêu.

Rồi Xuân lại về trên thôn biển

Hoa anh đào nở rộ ngát hương

Đường hàng dương ngây ngất mùi hương

Càng thấm quyện tình người lữ khách

Về một nơi tắm biển đẹp diệu kỳ

Mỗi lần về khách tràn đầy kỷ niệm

Nỗi luyến lưu biển mặn đẹp tình người.

Long Hải xuân Bính Thân

Thơquê ló : Trần Hữu Lục

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *