Lục bát – LÃNG DU TÌNH

LÃNG DU TÌNH

Em về đội nón bài thơ

Nghiêng nghiêng chiếc nón ngồi chờ trăng lên

Hoàng hôn phủ bóng xuống thềm

Ráng hồng lan tỏa một miền lãng du

Sao trời lại kéo sương mù

Phủ đầy lối nhỏ đường vào nhà Em

Núi đôi – khe nhỏ thân quen

Màn sương phủ kín trơn trơn trượt hoài

Ta như con vạc ăn mò

Ngẩn ngơ mò ốc cả đêm không về

Đường quê ! Vắng cả sơn khuê

Vầng trăng ló dạng bập bềnh núi đôi

Ngồi chờ đếm mãi sao rơi

Hết rồi thế đứng thế ngồi

Đổi sang thế khác mỏi nhừ thân Anh

Chờ mong Em ló mạn thuyền

Dừng nơi bến đậu thuyên quyên mặn lòng

Đôi ta thỏa nguyện tấm lòng

Một đêm tỉnh lẻ lãng du tình đời.

Thơ quê ló : Trần Hữu Lục

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *