Thơ Phú Thi Đường

Một thất đã khổ ra ri

Còn thêm một cái mần chi nữa trời

Song thất thì thật khổ đời

Ngồi mà rặn mãi thơ thòi chẳng ra

Quỷ tha ma bắt thơ ca

Mần răng lại có bát ra nữa hè

Một bát ma mần mệt nhè

Còn sáu cái lục thì nhòe đời trai

Mần thơ mà khổ trần ai

Đã là biết khổ mà ta vẫn mần

Mần chi mà cứ bần thần

Song thất lục bát hát bài ca dao

Ngụ ngôn thì cứ bát nhào

Còn thêm ngữ vựng thì đào mô ra

Bát cú như bánh hành hoa

Thất ngôn bát cú chẳng ai chung tình

Một mình tứ tuyệt lại nên

Thêm hành bớt muối lại nên duyên lòng

Làm thơ như tát gầu sòng

Một mình chèo lái giữa dòng đời trôi

Ngụ ngôn bát cú êm xuôi

Cắt ra từ chộ sẵn thơ bát rồi

Cắt đi hai chự đầu thôi

Ngụ ngôn bát cú ra đời đó thay

Về thơ bây đừng nói hay

Có anh liền chị ,hay hơn bay nhiều

Miệng đừng chém gió vì yêu

Qua thơ mà ngỏ có điều dễ nghe

Thơ họa nói thật cho nghe

Đỉnh cao thơ phú khen chê cứ mần

Dù bây có nói mười phần, không thua

Đỉnh cao thiên hạ cười cho

Về thơ xướng họa một kho bụng phề

Đỉnh cao thơ phú nói nghe

Hơn thua chi lắm ra bề đàn anh

Chẳng qua như mối tơ mành

Dù rối , có gỡ, manh tơ suôn lì

Niêm vần giữ luật chắc thì

Bố cục chặt chẽ có ghì không ra

Đàn ông đối với đàn bà

Nghĩa từ ĐEN – TRẮNG nói ra đúng liền

Câu ca mà chỉnh, áng vần lại hay

Câu thơ suôn chảy hát ca

Chan hòa  cuộc sống thực là niềm vui

Chạnh lòng ghi lại mấy lời

Gieo vần thơ ló để đời mai sau

Nhớ luôn nhìn trước ngó sau

Nhịp cầu thân ái thơ ca ra đời

Cuộc sống lên màu đổi đời

Tình thơ bác ái để đời làm duyên

Tình thơ lai láng Biển thuyền

Sơ sơ nói vậy mà nghe lọt lòng

Mần thơ coi cũng lòng thòng

Ta muốn đi nghỉ ,để còn thơ ca

Mần thơ coi cũng rườm rà

Thôi Ta cứ để đời sau luận bàn .

Thẻ:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *