Thơ Quê Ló

LỜI GIỚI THIỆU

Tập thơ QUÊ LÓ mang đậm màu sắc xứ Nghệ Quê Choa chân thật như ri, mần răng nói rứa lòng ni thật tình!

“Khi mô bóp méo nồi đất” Thì dân dọng nghệ mất gì cũng thua?

Trong thơ của tác giả có mọi cung bậc xúc cảm, hạnh phúc lẫn bi kịch, ngọt ngào lẫn cay đắng hy vọng lẫn ảo vọng trong cuộc sống đời thường của người dân đất quê, một đời sống mộc mạc chân chất dân Nghệ , mỗi bài thơ là cả một gia vị cho cuộc sống lên màu của thơ ca cũng như gia vị đời thường: chua, ngọt, cay, nồng, mặn chát  có cả …

Một sức sống mãnh liệt “ Hoang dã như cây ló ” có thể phục hồi tái sinh sau mỗi mùa gặt

NỎ MÔ…

Ai đi xa mô đó … Như dòng sông sữa mẹ cho và nỏ lấy…. Câu dân ca nó có từ trong máu thịt, không thể dỗi lòng làm sống dậy một hồn quê…Thương mà cho Em nụ hôn.. mà Em NỎ lấy.. Nỏ mô… ôi tình quê…

Mảnh tình của cuộc đời sao mà đẹp thế như bức họa có bao giờ vẽ xong, không hoàn thiện, không mỹ mãn … nhưng lại có sức mạnh diệu kỳ. Nó đốt cháy hun nóng trái tim bé bỏng của nhà thơ cho tan chảy thành dòng máu đỏ chảy râm rang … khắp trong người và đúc kết lại thành áng thơ văn trong thơ.

Một vùng quê “ Sáng chắn bão giông chiều ngăn nắng lửa” là khúc ruột miền Trung , oằn cong nặng gánh hai đầu Tổ Quốc ,một vùng đất “Địa linh nhân kiệt” sản sinh ra những người con “Danh nhân văn hóa thế Giới”

Cái nơi “Nắng cháy da mà mưa thì thối đất” , mảnh đất đầy khó khăn gian khổ trong chiến tranh, cũng như trong hòa bình , Ở nơi đó sông núi đồng bằng thì đẹp như tranh họa đồ, từ đó sản sinh ra con người cũng như những làn điệu dân ca nghe mượt mà sâu lắng đậm tình quê hương xứ Nghệ

“Nghìn năm cây ló cũ càng,

vẫn là cột trụ chống làng ngàn năm”

Quê hương ai mà chả nhớ chả thương, nhưng những vần thơ, ý của ý trong thơ của tác giả muốn toát lên cảnh đẹp thôn quê mộc mạc chân chất đẹp như bức tranh họa đồ xưa và rất xưa, đầm ấm và hạnh phúc đẹp như:

“Hoa Ló tung bay trắng ngần hạt gạo”

hay

“ Cha bỏ gánh lấy tay liềm cắt nhẹ,

Ngọn má rơi  bay liệng bốn bề,

Trông thật đẹp như pháo hoa nổ”.

Bài thơ Xuân đồng nội,tác giả tả lên vẻ đẹp mộc mạc của cái làng quê xứ Nghệ thuở xưa nơi sinh của tác giả ở quê ló Nam Thành,Yên thành, Nghệ An

Không chỉ có thân hình hài con người mới mang nhiều kỷ niệm của cuộc đời, sống với thời gian, mà ở đây tác giả đã bộc bạch hết cả tâm tư cái đời “Tư riêng” ? Còn khổ .. rất khổ …lúc vào đời,là sinh viên chi viện miền Nam mới giải phóng

Mang vác cõng từng con chữ lên bục giảng “Trồng người”.

Sau cuộc sống đời thường của mỗi cặp vợ chồng làm nhà giáo, một đời người “Vì sự nghiệp trồng người” theo lời Bác Hồ dạy.

“Vì lợi ích mười năm trồng cây

Vì lợi ích  trăm năm trồng người”

Thể hiện hết trong câu thơ :

“Lên giảng bài mà hoa bướm vờn bay”

Cái thời gian khó sau chiến tranh đi qua,  cái đói thời kỳ mới tiếp quản “Miền Nam hoàn toàn  giải phóng”  phải nhịn đói vẫn lên lớp giảng bài, trưa rồi một nắm rau khoai, con khát sữa mẹ chưa về cha nhai gạo sún cho con bú đỡ đói lòng, Con sững sờ ưỡn bụng…

Ồ .. Cha cho ăn sữa gì mà khác mẹ ha ..? Lòng con đói, dòng sữa gạo ngọt ngào như sữa mẹ, cứ tuôn vào lòng con đỡ đói, không khóc la …oa … oa … oa.

Rồi cứ thế thời gian dần trôi qua sự đúc kết của đôi vợ chồng giáo viên trẻ. Được thành phẩm là ba con ăn học được thành tài, có sự nghiệp công danh, chỉ có thế là tài sản vô giá để lại cho đời.

Nhớ Cô 20/11 ngày HIẾN CHƯƠNG NHÀ GIÁO hàng năm ghé vào “Lăng mộ” hương hoa  kính dâng thế là đã an ủi một đời vì sự nghiệp trồng người.. rồi đó.

Rồi từ đó những bài  thơ của tác giả ra đời kể lại, lưu bút, gieo vần thành thơ ca để lưu truyền cho con cháu mai sau

Đây là tài sản thứ hai vô giá (Phi vật chất) để lại con cháu dòng họ gìn giữ lưu truyền.

TỔ                             THƠ TRUYỀN                            CON

TÔNG               Nhân chí thiện sơ lai nhờ Tổ              CHÁU

TÀI                 Đức hiếu sinh chí Tổ mà thành             THẢO

ĐỨC             Mai này muốn có được công danh           HIỀN

MUÔN      Có tài, tự dựng “Công thành” bền lâu          VẠN

ĐỜI                   Đức có nhẹ chuyên tu sẽ nặng                ĐẠI

THỊNH           Trí có nông chuyên nhặt sẽ dầy              VINH

“Vật chất” phù du tháng ngày

Tinh thần, đạo nghĩa, trí tài vạn niên

Văn hóa mãi mãi vững bền

Kho tàng quí giá đời đời truyền lưu.

 

Trần Hữu Lục (pháp danh Thiện Lộc) tác giả thơ Quê Ló sinh ngày 01 / 06 năm 1960

Nguyên quán: xã Nam thành ,Huyện Yên thành ,Tỉnh Nghệ An

Điện thoại : 0169 538 1616

Thẻ:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *