Thơ thiền – DUYÊN NỢ TRẦN GIAN

Thơ thiền

DUYÊN NỢ TRẦN GIAN

Giận ai soi kiếng thấy liền

Toát lên khuôn mặt ưu phiền hiện ra

Khi vui tươi tắn làn da

Khi buồn tiều tụy như ma không hồn

‘Giận ai tâm cứ bồn chồn

Chưới la mắng nhiếc đổ dồn người thân

Môi bầm thâm tím si sân

Mắt như lửa đỏ trán nhăn mau già

Giận làm đau khổ người nhà

Bà con bô bác thấy là tránh xa

Giận làm đau khổ thân “Ta”

Sao cơn nóng giận hiểu ra muộn rồi?

Ta bà nghiệp chướng luân hồi

Tu tâm dưỡng tánh vạn lời thiện duyên

Nghe lời đức Phật dặn khuyên

Lòng nhân tha thứ lân chuyên tu hành

Tâm tu tâm tịnh tâm lành

Tham sân si cũng phải đành tránh xa

Thơ quê ló STcs

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *