Thơ thiền – NHẪN là EM

NHẪN là EM

Chiều nay “Mắt bão” vào bờ

Sóng ào ào xô vào ghềnh đá

Giận dữ sục sôi bọt tung trắng xóa

Hét- Gầm lên xô ngọn sóng vào bờ

Muốn đánh tan những gì ngăn cản nó

Và nhấn chìm mọi thứ trên đường đi.

Sóng giận thế vào gặp ngay ghềnh đá

Rồi cũng tan thành bọt trắng bờ

Sóng mải miết tháng ngày mài đá

Dù có đau nhưng đá vẫn “Lặng thinh”

“Nhẫn” nhịn lặng im khi sóng dữ ‘không tình’

Quyết mài mãi để đá thành “Đá cuội”

Rồi cơn bão cũng qua đi ,

Con sóng giận cũng trở về bình dị

Theo thời gian ngày tháng sóng vỗ bờ

Và đá cũng phải mòn theo năm tháng

Dù biết vậy đá vẫn nằm “chắn sóng”

Không để sóng xô vỡ mạn bờ

“Đá cuội” ơi… ! Cuộc đời Em dâu bể

Sống vô tư và hữu dụng vô bờ

Và Người hỡi đừng chê Em nhé!

Em chỉ là hòn “Đá cuội” vô thường

Mộc mạc, vô tri, là lẽ sống đời

Ai ? làm được như em là “Nhẫn”

                      Thành phố HỒ CHÍ MINH ngày 16/03/2016

 Thơ quê ló :Trần Hữu Lục

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *