Thơ thiền – QUÉT RÁC ĐỜI

KIẾP PHÙ DUNG

Cuộc hồng trần xoay vần quá ngán

Kiếp phù sinh tụ tán mấy hồi

Người đời có biết chăng ôi

Thân người tuy có, có rồi hoàn không

Chiêm bao khéo khuấy lạ lùng

Mơ màng chỉ một giấc nồng mà thôi

Làm chi để buồn bã thế nhân

Hình dung mới đó bữa nay đâu rồi

Khi nào đứng đứng ngồi ngồi

Bây giờ lặng ngắt như chồi cây khô

Khi nào du lịch giang hồ

Bây giờ nhắm mắt mà vô quan tài

Khi nào lược giắt trâm cài

Bây giờ gởi xác ra ngoài gò hoang

Khi nào trâu ngọc chuốt vàng

Bây giờ một nắm xương tàn lạnh tanh

Khi nào mắt đẹp mày xanh

Bây giờ thấy dạng thấy hình là đâu

Khi nào lên các xuống lầu

Bây giờ một nắm cỏ sầu xanh xanh

Khi nào ngựa lọc xe lừa

Bây giờ mây rước trăng đưa mơ màng

Khi nào ra trướng vào màng

Bây giờ nhà cửa xóm làng cách xa

Khi nào mẹ mẹ cha cha

Bây giờ bóng núi cách xa muôn trùng

Khi nào vợ vợ chồng chồng

Bây giờ trăng khuyết còn mong chi tròn

Khi nào cháu cháu con con

Bây giờ hai ngã nước non xa vời

Khi nào cốt nhục vẹn mười

Bây giờ lá héo cành tươi vui gì?

Khi nào bạn hữu sum vầy

Bây giờ chén rượu cuộc kỳ vắng thiu

Cái thân như sắc bóng chiều

Như chùm bọt nước phập phiều biển khơi

Xưa ông Bành Tổ sống đời

Tám trăm tuổi thọ nay thời còn đâu?

Sang mà đến bậc công hầu

Giàu mà đến bục bấy lâu Thạch Sùng

Nghèo mà đói khát lạnh lùng

Khổ mà tóc cháy da phồng trần ai

Phù du sớm tối một mai

Giàu sang cũng thác, sạt sài cũng vong

Thông minh tài trí anh hùng

So mê dại dột cũng chung một gò

Hòa thượng Thích Phú Minh

Thơ thiền

QUÉT RÁC LÒNG

Ai ơi quét rác tại lòng

Đừng nên lo quét ngoài đồng thế gian

Tâm ta còn rác ngổn ngang

Ngày đêm lo quét, mới an cuộc đời

Rác đời ta quét chơ vơi

Bao giờ hết rác thảnh thơi an nhàn

Chuyện đời trả lại thế gian

Đừng nên điếc giữ, sầu than cuộc đời

Rác lòng ta quét cho xong

Rác người người quét đừng trong nhà người

Lo nghĩ mà chi để bận lòng

Chuyện đời thế sự trả trôi sông

Chi phí vinh nhục, ôi phiền não ta

Trả lại cho đời thế là song

 

Thiền sư Quang Vinh

Thơ thiền

QUÉT RÁC ĐỜI

Rác ĐỜi thân xác của ta

Đem đi thiêu cháy xong rồi bỏ sông

Rác NGƯỜI xem thật lòng vòng

Tham, sân, si, ý thật không ra gì

Đêm chôn ngay xuống tức thì

Rác lòng mà hết thảnh thơi an nhàn

Khuyên ai đừng tham bạc vàng

Khi mà chết xuống mang gì được đâu?

Biệt thự Xe hơi Nhà lầu

Đến khi nằm xuống, một vùng cỏ xanh

Ai ơi buông xả cho nhanh

Quay về niệm phật Di Đà hóa duyên

Khi nào thác xuống cửu tuyền

Tây phương cực lạ cảnh tiên hiện về

Vui buồn nơi chốn sơn khuê

Giàu sang nghèo khó cùng về một nơi

Ai ơi xin nhớ lấy lời

Chuyên tâm quét rác thì đời nở hoa .

 

Thơ quê ló : Trần Hữu Lục

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *