Thơ thiền – SỐC

SỐC

Con người thì có số thôi

Nhưng mà số chỉ duy nhất một mình

Số mà có cặp song hành

Đôi giày, đôi dép số đôi rõ là

Sống chết số phận rõ ràng

Người chết đơn lẻ, đơn côi một mình

Nhưng mà giày dép có tình

Quyên sinh có cặp, chung tình không phai

Nghĩ mà lòng thật ngậm ngùi

Tình người còn bạc hơn vôi ăn trầu

Sầu đông ai? Cũng chạnh lòng

Cứ suy nghĩ kỹ? như mình phải không

Nói ra thì thật đắng lòng

Muốn như đôi đũa đời thường được không?

Đũa gãy khi chòi mâm son

Đũa liền lập tức có đôi tức thì

Con người cuộc sống duyên kỳ

Thời gian hữu hạn nên suy cho cùng

Số đời duyên kiếp định rồi

Đều do “nhân quả” muôn đời truyền cho

Lương duyên: tình nợ trao cho

Để cho cuộc sống muôn màu hóa duyên.

Long Hải ngày 13/02/2016 xuân Bính thân

Thơ quê ló : Trần Hữu Lục

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *