Thơ tình- CÔ GIÁO VÀ MẸ HIỀN

CÔ GIÁO VÀ MẸ HIỀN

Biển có lúc gầm gào nỗi sóng

Xô vào bờ giận dữ sóng trắng tinh

Cơn sóng giận về tình làm vỡ cát

Cũng như Em … sóng biển cũng vô tình

Sóng giận dữ biển bạc đầu do sóng

Vốn thường ngày biển cũng dịu hiền

Hát bài ca của biển … khơi

Để ngày đêm sóng vẫn vô mạn bờ

Như người mẹ thường ru con ngủ

Năm tháng dài đằng đẵng … à … ơi

Như thế vận cũng sẽ “xoay đời”

Cũng có lúc giận hờn Em cũng vậy?

Và những khi đi dạy về quá mệt

Muốn có Anh kề cận bờ vai?

Nhưng đam mê Anh vẫn chơi dài

Một mình Em công việc nhà bươn chải

Hôm nay đây Anh mới nghĩ lại

Cũng vì Anh mà sóng biển dâng trào

Sao hồi đó Anh không ghé bờ vai

Để cho người Anh yêu bớt mệt

Nay xa Em rồi Anh nghĩ lại

Cuộc đời Em trong biển bể dâu

Việc lớn nhỏ trong nhà một tay Em lo liệu

Cực khổ sớm chiều tần tảo vì chồng con

Sớm tối lo toan bữa cơm manh áo

Nuôi các con ăn học thành tài

Ước gì thời gian … ơi quay lại

Anh sẽ gánh “hết việc nhà” cho Em

Để Em được rảnh tay lo việc nước

Mỗi sáng rạng đông mặt trời ló lên

Trên xóm biển hàng dương Long Hải đó

Chim chuyền cành chiền chiện hót líu lo

“Chào mừng” cô giáo lên lớp giảng bài

Truyền kiến thức xây mầm xanh cho Tổ Quốc

Rồi từ đó đến nay bao thế hệ

Các em trở thành tiến sĩ, kỹ sư

Trở thành người hữu ích cho “xã hội”

Nhớ ơn Cô giáo dục mà thành

Đời như thế sống ơn cô như thế

Công Cô như biển rộng bao la

Không thơ nào tả hết công ơn đó

Hôm nay Tôi xin viết bài ngợi ca

Tặng cô giáo người mẹ hiền thời đại

Cùng với bao nhiều thầy cô khác

Sống vì sự nghiệp giáo dục Việt Nam

Thành phố Hồ Chí Minh ngày 18/02/2016

Xuân Bính Thân – Thơ Trần Hữu Lục

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *