Thơ tình-NỢ TÌNH

NỢ TÌNH

Gươm tuốt trần làm người ta sợ

Gái ở trần có kẻ khác thương

Vấn vương duyên nợ đời thường

Làm tâm vẫn đục lẽ thường khó “tu”

Gương ở tường có treo “ mà vỡ”

Nợ ở đời cho mượn có vay

Bạc tiền vay mượn bao nhiêu

Có lòng trả hết một lần là xong

Nợ tình nó thật lòng thòng

Cho vay càng trả lại thêm nợ nần…

 

A – Di – Đà – Phật

 

Lời bình: Ứng với câu kinh “ Không  tham đắm ngũ dục…” kinh vô lượng thọ ở đời có việc làm được có việc làm mãi không xong, chỉ biết hạn chế ở mức có thể chấp nhận được biết dừng đúng lúc tôn trọng cái gì mình đã có không tham vọng  thái quá sẽ không thành “ngũ dục” biết dừng là bạn đã “chân tu” đúng cách tự tin…

Thơ quê ló : Trần Hữu Lục

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *