Thơ tình – RƯƠNG GỖ LIM

RƯƠNG GỖ LIM

Khi xưa Lục Nguyệt yêu nhau

Cái rương chứa cả hành trang đầu đời

Trải bao cuộc sống thăng trầm

Vào Nam ra Bắc gánh gồng rương theo

Nghĩa tình mang nặng vác trong

Rương nay còn đó Người .. Đi đâu rồi ?

Xếp trong rương áo vải áo sồi

Quần thì rách đít  áo thì sờn vai

Được thêm cái áo trắng phim

Em đà cắt vá bốn năm miếng liền

Nghĩ lại lòng tím thương nhiều

Ờ sao hồi đó  … vợ chồng khổ chưa

Cơm ăn với mắm cà dưa

Cũng không no đủ sớm trưa cùng chiều

Sáng ngủ dậy bụng đói queo di dạy

Lên giảng bài mà ‘hoa bướm’ vờn bay

Trò thấy cô,  ồ .. sao không uống .. mà say

Sức Cô thế ..? Sao mà đứng nổi hả…

Mồ hôi mẹ .. mồ hôi cha vật vã

Ướt cả người … trò thấy mà thương

À cô đói … mà lên lớp giảng bài

Truyền kiến thức xây mầm non nhân loại

Rồi từ đó thành chuyện huyền thoại

Về  Cô giáo như cô Tấm dịu hiền

Kiến thức đầu đời được  Cô ân truyền

Ước mơ hoài bảo cũng từ đó lớn lên

Như vần thơ trong sáng dịu hiền

Rót vào đời nuôi con khôn lớn.

Rồi đúng lúc Cô mang bệnh nặng

Gánh cương thường  không mang  trên vai

Phải đặt xuống rồi ra đi … mãi mãi …

Không trở về Cha gánh cả hai vai

Rương “Gỗ lim” kỷ niệm theo mãi hoài

Mang hình bóng Mẹ thời còn “Hiện tại”

Đời là thế … sẽ không gì tồn tại

Cuộc sống này  vĩnh hằng mãi đâu?

Chỉ “Cái rương” tồn tại theo thời gian

Chất chứa cả “Tình đời” Cha Mẹ

Thành câu chuyện truyền kỳ  kỷ niệm

Hạnh phúc đầy dâng sóng tình biển khơi …

Lời bình: Không chỉ có thân hình hài con người mới mang nhiều kỷ niệm của cuộc đời sống với thời gian, mà ở đây tác giả đã bộc bạch hết cả tâm tư cái đời “Tư riêng” ? Còn khổ .. rất khổ …lúc vào đời

Sau cuộc sống đời thường của mỗi cặp vợ chồng làm thầy giáo cô giáo, mỗi đời người vì sự nghiệp trồng người theo lời Bác Hồ dạy.

“Vì lợi ích mười năm trồng cây vì lợi ích  trăm năm trồng người”

Thể hiện hết trong câu thơ “Lên giảng bài mà hoa bướm vờn bay” cái thời gian khó sau chiến tranh đi qua,  cái đói thời kỳ mới tiếp quản miền nam giải phóng phải nhịn đói vẫn lên lớp giảng bài, trưa rồi một nắm rau khoai, con khát sữa mẹ chưa về Cha nhai gạo sún cho con đỡ đói lòng Con sững sờ ưỡn bụng…

Ồ .. Cha cho ăn gì mà khác me ha ..? Lòng con đói dòng sữa gạo ngọt ngào như sữa mẹ, cứ tuôn vào con đỡ đói khong la …oa … oa … oa.

Rồi cứ thế thời gian dần trôi qua sự đúc kết của đôi vợ chồng giáo viên trẻ . Được thành phẩm là ba con ăn học được thành tài, có sự nghiệp công danh, chỉ có thể là tài sản vô giá,

Nhớ Cô 20/11 hàng năm ghé vào “Lăngmộ” hương hoa  kính dâng

Thế là đã an ủi một đời vì sự nghiệp trồng người.. rồi đó.

Long Hải đêm 4 tết Bính Thân

Thơ quê ló : Trần Hữu Lục

 

Bài viết cùng chủ đề:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *