Thơ vui      

     TIẾNG QUÊ

Choa mà nói răng Mi có hiểu

Tiếng quê choa âm ngữ nặng nề

Dù âm Mi có nói răng tê

Mần thơ rứa cũng ra bề đó lị

Bây mần chi cụng phải xem chứ lị

Viết thơ tả về quê hay ngôn luận mần chi

Ở quê choa tiếng nói  như ri

Là cây lúa nói là cây “ ló ” .

Có bựa nọ có thằng Cu chơi xỏ

Mi ra đồng mau tru chận nhau dậm chết Mệ Mi rồi

Thế là tau tất tưởi chạy ra đồng

Lòng nghẹn ngào  khóc Cha khóc Mệ

Ra tới nơi hụt hơi ngồi thở

Nhìn trước sau thấy Mệ vẫn còn

Mệ tau nói sao Mi chạy lon ton

Ra mần chi chậy đôn chạy đáo

Sao Mi khóc đứa mô đập hả ?

Nhìn đám má tru chận dậm bèo nhèo

Cái thằng Cu nó cứ chạy theo

Nắm lấy cổ Mi chơi Tau hả?

Cu thanh minh miệng cười rôm rả

Ai bảo quê Mi… nói Má là mạ

Ở quê tau má là Mệ mà

Tau hiểu ra miệng cũng cười khà

Chà thằng Cu hôm nay khá thật .

Lại bựa nọ tau bảo Cu coi ló

Ra ngoài cươi mà lấy “Cấy đài”

Nhúng xuống lu, múc nước tưới cây

Hấn chạy vô cầm radiô nhúng khạp nước

Máy đang hát bài ca năm tấn

Bỗng dưng … tịt gueo…

Tau chạy vô Mi mần chi cái radiô rứa

Cu nó bảo Mi nói sao Tau nghe rứa

Nói lấy đài nhúng múc nước tưới cây

Ôi tá hỏa cái từ ngữ quê bây

Nói như rứa làm sao mà hiểu

Thế là đi toi cái radio ‘hàng hiệu’

Nó chết câm không hát nữa nè

Rứa mà thằng Cu nó còn đi khoe

Về cái tiếng ở quê choa đó

Bà con nói có tức không nả….

Tiêu cái natyonan mua hai tấn ló

Bây mần răng cho nó hát lại đi

Không anh Mi không có đài đi cưa gấy !!!

Thơ quê ló : Trần Hữu Lục

Đính chính : Cưa gấy tức đi tìm vợ, hỏi gấy là lấy vợ

Thẻ:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *