Thơ vui

NHÔNG ĐI HÀN QUC

Rọng Mi màu mỡ tốt tươi

Sao Mi lại để cỏ lên xanh rì

Nhông Mi hấn đi mần chi?

Để rọng như rứa mà Mi chịu à

Nha cụng nhắc Nhông Nha rồi chớ

Hấn nói cứ chờ còn cày rọng xa

Rọng ngoài bùn lỏng nước oa

Đường cày bẻ lái cong queo dễ mần

Rọng nhà để đó chưa mần

Vì còn khô nước cày không nhẹ nhàng

Lại còn hai núi chắn ngang

Khe suối nứt nẻ khô cằn đã lâu

Núi người chóp đỏ hồng nâu

Cày lên cày xuống trơn tru dễ mần

Núi nhà nên Nhông chưa mần

Để mà tranh thủ khi mùa rảnh rang

Mưa ngâu chóp núi mòn dần

Nước mưa xói lở mất màu tốt tươi

Tau nói Nhông Mi cho rồi

Nhông Mi rảnh rỗi sang cày kiếm thêm?

Nhờ Mi nói với Nhông rằng

Sang Tau cày giúp “Mưa ngâu” đất mềm

Nhông Tau lo xới rọng HÀN

Rọng nhà không xới bạc màu tốt tươi

Tau chờ Nhông Tau lâu rồi

Cày không kịp vụ mất mùa như chơi

Còn đâu có ló mà phơi?

Năm ni chắc đói rọng phơi không cày

Nỗi buồn day dứt tháng ngày

Mấy lời Em gọi Nhông về nhanh lên…

Mấy hôm “Mưa ngâu” nước tù

Nhông ko về xới Em cho người cày…

Thơ quê ló : Trần Hữu Lục

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *