Ký Sự Tình Ló Tình Người

Quê tôi gọi “lúa” là “ló” .

Sau mỗi mùa gặt, gốc rạ còn lại gặp thời tiết mát mẽ, mưa thuận gió hòa, từ gốc rạ nảy mầm vươn lên những mầm xanh của ló, cánh đồng lúa chét như thảm lụa xanh mênh mông cò bay thẳng cánh, điểm tô cho thảm lụa xanh là những con cò trắng tinh như những ngôi sao sang giữa bầu trời xanh  nhìn cánh đồng quê như bức tranh họa đồ tuyệt tác của thiên nhiên tuyệt mỹ.

Rồi mầm ló chét nẩy nòi nhánh lá, trổ đòng đơm bông rồi kết hạt . Người dân quê gọi nó là ló chét , ló tái sinh (chắc cũng do sự nảy mầm tái sinh mạnh mẽ này mà cái tên CÂY LÓ ra đời từ ló tượng trưng và tượng hình của cây ló ) lúc tôi còn nhỏ chủ yếu mỗi năm chỉ có hai mùa ló cách nhau sáu tháng rồi tăng vụ bốn tháng rưỡi , rồi ba tháng như ló bây giờ hạt ló hồi đó ngậm sữa đủ ngày đủ tháng nên gạo ló rất thơm ngon, như nếp rồng , nếp mỡ , mục tuyền nàng hương, nông nghiệp 8 .vv.. sau này khoảng 1968 vì chiến tranh nhu cầu lương thực tăng cao nên mỗi năm có ba vụ ló một vụ màu xen kẽ ,nên cánh đồng ló chét không còn tồn tại nữa mà chỉ lưa thưa đôi mảnh mà thôi

Cây ló chét còn một tên gọi khác người nho sĩ thì gọi là LẠC TÚC . Túc có nghĩa là ló, lạc nghĩa là sót lại, lạc túc là hạt ló sót lại trái mùa …

Lạc túc cho cơm ngon đến lạ kỳ. Nhất là lạc túc của ló nếp rồng , xôi dẻo thơm ngon tuyệt hảo. lại là thứ gạo lứt dẻo được làm ra khi hạt ló còn xanh, còn ngậm sữa gọi là ló non, đem về luộc chín hạt sữa ló rồi dã thành gạo cốm lúc ấy mẹ tôi đem thứ này ngào trộn với đường đóng khuôn làm bánh cốm , lạc túc này cho ra một thứ bánh cốm thơm lừng ngon hết chê khi tết đến xuân về. Khi hông thứ bột gạo này lên thêm tý muối đóng vào khuôn quyết mật ong cho ra thứ bánh tuyệt hảo mà bây giờ hay làm bánh phu thê đó, còn nhào bột vắt viên nấu với mật mía cho ra một loại bánh trôi thơm ngọt hảo hạng, không có loại lúa gạo nào trên đời này thơm dẻo như nếp rồng, nên mâm cỗ nhà mình lúc nào cũng được các ông bà cao niên trong họ tộc ăn cỗ mâm trên long trọng nhất .
Tuổi thơ tôi là những ngày chăn tru (TRÂU) đuổi bướm, thả diều ngoài đồng thênh thang sau mỗi mùa gặt vì quê tôi YÊN THÀNH là vựa lúa tỉnh Nghệ An . Đó cũng là thời gian rong ruổi, vui đùa với đám bạn bè quấn khố chăn tru, rủ nhau thành hai đội lúc chơi khăng đánh đáo,khi chơi động lên động khúc khắc .cá cược nhau bên nào thua thì phải cõng bên kia một vòng , hay phải trông tru ( Trâu) cho bên thắng chơi vv.. thôi thì đủ trò chơi trên đời này bọn con gái thì chơi ô ăn quan , cờ gánh, dê cỏ húc nhau , chọi gà cỏ bên nào thua nhiều có lúc cay cú lên thế là nói tiếng to tiếng nhỏ thậm chi  chửi nhau đánh nhau chí chọe …  rảnh rỗi mót ló chét phụ giúp các bạn nhà còn nghèo kiếm cái ăn cho gia đình trong nông vụ sau mỗi mùa  giáp hạt

Tuổi thơ quê ló  luôn là nỗi nhớ cưu mang canh cánh bên mình, là miền ký ức của tuổi thơ trẻ chân quê nông giã như tôi. ấp ủ trong tôi một tuổi thơ quê ló thật là đẹp , không thể nào quên, biết rằng thơ tôi sẽ không vẽ hết bức tranh họa của cuộc sống trẻ đồng quê , nhưng cũng phác họa một phần nhỏ bé trong đó để trở nên tác phẩm thơ QUÊ LÓ cho riêng mình.

GIÓ ĐỒNG THỔI MÁT HƯƠNG QUÊ,

RU TA NĂM THÁNG TÌNH QUÊ NGỌT NGÀO

ĐI XA MUÔN DẶM SƠN HÀ

LÒNG TA VẪN MÃI NHỚ VỀ CỐ HƯƠNG

Thẻ:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *