TRÁI TIM không NGỦ YÊN

TRÁI TIM không NGỦ YÊN

Mấy mùa đông rồi trái tim Em đã ngủ

Ánh trăng thề không soi sáng đường đi

Đường tình, như bóng đen phủ mờ đi

Qua lối nhỏ máu về tim lạnh giá

Lối nhà Em tơ giăng kín cả

Sương muối nhiều phủ kín cả đồi sim

Để màu hoa tím nhạt cả chiều đêm

Hạt nắng phơi không đủ hồng chiếc cánh

Trong rừng, hoa vẫn nở đều lấp lánh

Cánh hoa mua cũng “Tím rịm” hết rồi

Xuôi dòng đời đôi ngả, ôi ! về đâu ?

Chảy về xuôi hay ngược lên phố núi

Trái tim hồng nay bỗng thầm thì gọi

Chọn đường đi ra phố thị hay về Quê

Ở nơi đó theo tiếng gọi “Tiếng quê”

Nghe ấm lại con tim hồng băng giá

Giữa mùa hè mặt trời nắng hạ

Thêm gió lào thổi rát con tim

Có tình yêu ai ? cũng đi tìm

Ở xa tít chân trời góc biển

Nhưng giờ đây nó đang hiển diện

Giữa cuộc đời sóng gió phong ba

Con đường đời, một lối nhỏ chia hai?

Trái tim nào mà không đau nhói

Trên đường về đá mòn chưn mỏi gúi

Cũng vì yêu ta phải vượt “Thác ghềnh”

Để biển chiều cũng xanh thẳm vì yêu

Cho sắc hoa ti gon tím rịm

Một màu hoa tím vì tình yêu

Biển đời ơi trái tim Ta gọi

Nắng hừng lên cho ấm lại đời

Cuộc dời này mãi mãi xanh tươi

Như lá hạnh xanh bốn mùa mãi mãi …!

                                             Thơ quê Ló : Trần Hữu Lục

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *