XUÂN ĐỒNG NỘI

XUÂN ĐỒNG NỘI

Nhớ cái tết năm nào cũng vậy

Gió ngoài trời rét đứt thịt thấu da

Ấy thế mà mệ vẫn ra đồng cấy

Vì nương má của mệ sắp già

Cha cặm cụi nhổ má lên cho mệ

Uốn lưng còng rán chịu những cơn đau

Buổi sớm mai nhổ mãi tới chiều

100 bó má gánh ra đồng cho mệ

Cha bỏ gánh lấy tay liềm cắt nhẹ

Ngọn má rơi bay liệng bốn bề

Trong thật đẹp như pháo hoa nổ

Giữa cánh đồng cả duội quê tôi

Ở nơi xa nơi rặng tre ngồi

Làn khói tỏa thơm mùi hương quê mệ

Mệ và Cha sau một ngày thấm mệt

Gieo mầm non cho cuộc sống lên chồi

Cho quê hương tỏa khói…yên lành

Đang báo hiệu mùa về trên đất mẹ

                             Long Hải Xuân Bính Thân

                        Thơ quê ló: Trần Hữu Lục

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *